22/03/2018 – 22/03/2022 CANADA – 4 NĂM MỘT CHẶNG ĐƯỜNG

 

 

22/03/2018 – 22/03/2022

CANADA – “LẾCH ĐẠ KHẾN PỆN LÔ!”

 

Cũng đã lâu lắm rồi mình mới lại ngồi viết lách này nọ, lọ kia vì chẳng có nhiều thời gian, nên đôi khi là bị trôi những tin nhắn hỏi han, dòng chữ quan tâm từ người thân và bạn bè. Thôi thì hôm nay ngồi cập nhật tình hình trong một cái note nho nhỏ dành cho những người vẫn còn băn khoăn, quan tâm: 4 năm qua Hoan nó làm gì? Sống như thế nào? Vui hay buồn? Vất vả hay sung sướng?

Note này không hề mang tính chất kể khổ, khoe khoang, nó chỉ đơn giản là từ những câu nói, triết lý, ca dao tục ngữ mình vô tình đọc được rồi liên hệ với với chính những trải nghiệm của mình ở Canada!

“NHẬP GIA TUỲ TỤC”

Đặt chân tới Canada vào lúc 10h30 tối, mình được 2 vợ chồng anh ruột của Hến đón từ sân bay. Vẫn còn nhớ như in cảm giác của mấy ngày đầu với hàng tá câu hỏi như: có thật sự mình đang ở Canada không? Nào thì háo hức, hy vọng, rồi hừng hực khí thế là sẽ làm cái này cái nọ,….

Đầu tiên là làm quen với các phương tiện công cộng như bus hay subway thì cũng không quá khó vì mình cũng có thời sinh viên “tránh nóng” trên Bus lang thang khắp các phố phường Hà Nội, thi thoảng cuối tuần lại làm vài ba chuyến phượt Ba Vì, Hoà Bình, Bắc Ninh,… nên kỹ năng sử dụng google map cũng đủ dùng 😎

Mấy ngày đầu đã set kèo #reunion với ông em Dũng Khấc học cùng lớp Quản trị Marketing 54 NEU. Vừa nhìn thấy em nó đã như mở cờ trong bụng rằng “chắc qua Canada hít khí giời cả bơ sữa nhiều thì ai rồi cũng đập troai như nó cả thôi! 🤪”. Thế là hai anh em đi bộ lang thang khắp dọc đường Lakeshore, nơi đây cũng là gợi ý cho cái tên Ba Be Lakeside Bungalow ra đời. Trước khi về em anh chỉ biết động viên nhau thôi thì cố gắng, chứ qua đây em bưng phở to cả tay này. Cứ cố đi học tốt nghiệp xong tính tiếp. Không cố thì sau này về họp lớp chúng nó cười cho ấy 😅

Tuy nhiên cái đưa mình về với thực tại là những lần mình lỡ bus, đôi khi chỉ là một tích tắc, 1 lần 10s thôi cũng là “quá trễ” rồi ngậm ngùi đợi thêm 10-20’ . Cũng có vài lần rơi miếng trứng trong cái bánh mì hay cốc mỳ ăn liền bị đổ còn nửa khi chạy đuổi bus. Nếu nói là chưa từng có suy nghĩ rằng tại sao mình lại bỏ lại công việc, cuộc sống ở Việt Nam để đổi lấy những thứ này thì là nói dối. Nhưng rồi lại tặc lưỡi ừ thì mới qua mà, chưa quen nên cứ cố đã….

Đầu tiên vì mục tiêu tự lo cuộc sống, không muốn bố mẹ hỗ trợ tiền sinh hoạt, chị dâu của Hến là người xin cho mình công việc đầu tiên(cashier) tại một Groceries Store(Nơi mà mình vẫn đang tiếp tục làm việc với vị trí khác là Dairy & Frozen Manager).

Hằng ngày đi làm mình cố gắng học việc, học tiếng Anh giao tiếp để thích nghi với công việc. Tuy nhiên, cũng không tránh khỏi những sai sót lúc đầu cũng như tốc độ chưa được nhanh. Sau một thời gian, mình cũng thuộc được tất cả các barcode, tốc độ cũng cải thiện dần, các transactions(giao dịch) trong ngày càng một tăng, thêm nữa khách quen của mình cũng ngày một nhiều.

Có rất nhiều khách tặng quà vào những dịp lễ tết, rồi thỉnh thoảng còn cho mình cả đồ ăn: nào là chả cá, nem nướng, bún chả nem,… Lúc ấy suy nghĩ đơn giản rằng cứ làm mọi việc với năng lượng tích cực, người tốt sẽ luôn bên mình!

Nói tới chi tiết transaction(giao dịch) thì có lẽ nhiều người sẽ không tin vì không để ý hoặc có thể không nghĩ tới. Tuy nhiên, với góc nhìn của mình thì việc Chủ để ý tới những report cuối ngày, phân loại nhân viên qua hiệu quả công việc là điều không quá khó hiểu. Và mình nghĩ đây cũng là lý do mình được tăng lương lần đầu.

Thế rồi công việc cũng dần ổn định, không đi làm thì lại cắp sách tới trường gặp thầy cô, bạn bè cũng vui. Nhưng thời điểm đó tiền lương về bao nhiêu thì gần như trang trải cuộc sống bấy nhiêu, có tích luỹ nhưng không đáng kể.

“SIÊNG NHẶT CHẶT BỊ”

Bố mẹ là người “đẩy” mình vào cuộc sống “xa quê” từ năm 16 tuổi. Xa nhà, xa bố mẹ dạy cho mình cách sống tự lập, tự có trách nhiệm với bản thân, tự phải tính toán chi tiêu, nên mình và Hến luôn tạo thói quen phải có tiền tích luỹ hay ít nhất là phòng thân lúc này kia nên bọn mình đều tranh thủ những ngày đi học về sớm để lên chỗ làm. Đối với mọi người thì 3-4h chỉ đáng giá vài chục đô nên phần lớn nhiều người sẽ chọn cách về nhà nghỉ ngơi hoặc làm bài tập.

Chủ và mẹ của bà Chủ là những người chứng kiến mình với Hến thường xuyên gục mặt trên bàn thiếp đi, không ăn uống gì trong giờ break. Sau một vài lần chứng kiến vậy thì nào là cô làm trong bếp, mẹ của Chủ thỉnh thoảng lại đưa đồ ăn cho bọn mình ăn (lúc đó cả 2 đứa đều rất ngại nhưng không ăn thì cũng không phải phép lịch sự 😎). Đến bây giờ cô làm bếp không còn làm trong chợ nữa nhưng mỗi lần gặp thì cả 2 đứa đều rất mến cô và không ngại chia sẻ những câu chuyện về cuộc sống.

BÁN MẶT CHO “ĐẤT” BÁN LƯNG CHO TRỜI!

Sắp đến Hè cũng là khoảng thời gian bọn mình trống lịch rất nhiều, cũng là khoảng thời gian bọn mình nghe thấy thông tin là Chủ sẽ mở nhà hoa bên ngoài để bán hoa. Thôi thì cũng mạnh dạn xung phong xin Chủ cho ra làm cùng!

Có người nói bên ngoài vất vả, nắng mưa đến đầu cơ mà lúc đó 2 đứa cũng cực kỳ cần tiền để đóng học phí nên cứ thế lao ra. Sau này nghĩ lại thì cũng có thể một trong những lý do mà chủ chọn 2 đứa mình là vì bản tính bọn mình cũng hoà đồng, dễ nói chuyện nên chủ muốn bọn mình ra mua vui 😆 (để dẫn chứng việc mình hoà đồng thì e xin phép cap lại đoạn tin nhắn của chị Quỳnh Anh nhận xét và động viên ngày em chuẩn bị hành trang qua Canada).

Hơn nữa việc mình có nhiều khách quen cũng khá có ích, vì hầu hết khách quen của mình mua rất rất nhiều cây và hoa. Mình là người chốt sale được những cây đắt nhất và khó bán nhất. Cả mùa chỉ về 4 “cây sanh, cây si” và cả 4 cây đều do mình sale. Lúc mình làm giá Chủ cũng tin tưởng gọi ra nói cost cho mình rồi để mình tự phát giá bán!

 

Tuy nhiên bọn mình cũng gặp không ít khó khăn:

– SỰ KHẮC NGHIỆT CỦA THỜI TIẾT:

Vì làm môi trường ngoài trời nên những cuối tháng 3 thời tiết Canada vẫn còn lạnh, đến giữa tháng 4 sang tháng 5 thì trời lại cực nóng. Nóng đến nỗi người như muốn chảy mỡ và việc trở thành ANH DA ĐEN là chuyện rất đỗi bình thường 🥵

– SỰ KỲ THỊ CỦA NHỮNG NGƯỜI KHÔNG CÙNG DÂN TỘC:

Có một người làm cùng bọn mình vì bất đồng ngôn ngữ, mình không nói tiếng Trung còn người kia không nói tiếng Anh nên rất khó để trao đổi thông tin; cũng có thể ngta nghĩ rằng dân tộc của họ giỏi hơn dân tộc của chúng ta.

Người ấy đẩy mình vào những tình huống mà thật sự đến bây giờ mình không hiểu sao vẫn có thể nhịn để tiếp tục. Lý do duy nhất lúc đó phải chăng vì mình cần tiền? Thế nên dù mình có đúng, có làm tốt đi chăng nữa nhưng người ấy có nói mình thế nào thì mình vẫn nhẫn nhịn và nghe theo.

Mình tìm mọi cách, mọi việc để làm lúc rảnh chỉ để đổi lại việc không phải chạm mặt với người đó nhiều. Có thể với người khác sẽ nghĩ rằng Chủ bảo mình ra chỉ để tính tiền như Cashier và không thể nhịn được lúc đó, nhưng mình lại chọn cách ngược lại.

Mình xung phong ra bê đất cho khách giữa trời nắng(có ngày mình bốc trên dưới 50 bao, mỗi bao nặng khoảng 5kg). Mình đi theo Chủ và đề nghị Chủ dạy cho mình cách tỉa hoa, tưới cây,…. gi gỉ gì gi mình cũng cắm đầu vào làm để không có thời gian rảnh.

Nếu có rảnh quá mình cũng sẽ đứng tư vấn cho khách. Từ đó mình cảm giác Chủ bắt đầu có thiện cảm với bọn mình. Họ cũng chia sẻ câu chuyện của họ với bọn mình nhiều hơn. Nào là chuyện ngày xưa 2 vợ chồng họ cũng từ 2 bàn tay trắng, gia đình họ thế nào, con cái họ ra sao…

Dần dần rồi cũng quen nhịp công việc và cứ thế 3 tháng liền bọn mình đi làm từ opening – closing. Chỉ xin về sớm 1 ngày là ngày sinh nhật mình và 1 ngày đi thi bằng lý thuyết lái xe. 

Có những sáng cả 2 đứa mệt nhoài, cảm tưởng không gượng dậy nổi nhưng vẫn động viên nhau lết đến chỗ làm. Khi đứa này nản thì lại có đứa kia thúc vào đít tiền học phí, công nợ,…

Rồi thời gian cũng cứ thế trôi, một mùa hè không phải là mùa hè đúng nghĩa như các bạn học khác. Nhưng bọn mình không hề tủi thân, không hề hối tiếc vì ít nhiều bọn mình cũng đủ tiền đóng học kèm với một khoản dự trù. Đúng là nhiều lúc vẫn tâm đắc câu “đi rồi sẽ đến” để rồi cùng cố gắng, cùng động viên nhau vượt qua khoảng thời gian đó!

CÁNH CỬA NÀY ĐÓNG LẠI ĐỒNG NGHĨA VỚI VIỆC CÁNH CỬA KHÁC MỞ RA

Sau kỳ “nghỉ hè” tương đối hiệu quả năm ấy. Cả 2 đều phải quay lại trường để học, giờ làm thêm cũng không còn nhiều, cả 2 ngồi tính cứ tình hình này thì lại quay về khoảng thời gian làm cashier parttime, tháng nào lại tiêu hết tiền tháng đó thì lấy đâu ra tiền đóng tiền học kỳ tiếp? Lại khủng hoảng, lại phải lo nghĩ…

Tuy nhiên, cánh cửa này đóng lại đồng nghĩa với việc cánh cửa khác cũng đồng thời mở ra. Mình ngồi nhìn lại timetable, danh sách các môn học rồi nảy ra ý định đi tìm thêm một công việc khác liên quan tới ngành mình học là tổ chức event. Hơn nữa, nếu kỳ này mình nhắm được chỗ thực tập kỳ 4 thì coi như là done luôn khoá 😂 mà các bạn trang lứa cũng nói tìm chỗ thực tập vừa khó mà vừa phải làm không lương….

Thêm nữa là kỳ này mình có môn nguyên lý kế toán, môn mà ngày xưa mình cũng ăn may đc 9.0 ở đại học Viêt Nam(cửa gỡ nằm ở đây😎, mình chỉ đến học buổi đầu tiên để xem thầy cô thế nào, cách lấy điểm ra sao và đúng như mình dự đoán, môn này thầy cô không bao giờ care về việc điểm danh, tất cả đều thể hiện trên bài tập online và bài test. Thế là cả 1 học kỳ mình dấu Hến trốn học môn này, mãi sau này Hến mới biết môn này mình chỉ lên lớp đúng 3 lần: 1 buổi học giới thiệu giáo viên, giáo trình + 1 buổi thi midterm và bài final) kết quả là mình vẫn đạt điểm A và có thêm thời gian để đi làm 😍.

Mình chấp nhận là người đánh đổi tất cả vì mình biết kỳ vọng trong học tập của Hến là rất cao. Ngay từ khi học đại học ở Việt Nam hay qua đây mình luôn quan niệm rằng chỉ đào sâu những môn mình thật sự thích nhưng Hến thì hoàn toàn khác. Mặc dù lúc mới qua Hến phải học thêm những 2 level tiếng Anh để đủ đầu vào học khoá chính nhưng chưa bao giờ mình thấy Hến nản hay lơ là trong việc học tập. Vì bọn mình học cùng ngành hospitality nên 60-70% là các môn giống nhau, mình cũng là người học trước nên nhiều môn kiểu điều kiện, mình nói Hến học vừa phải, dành thời gian cho môn khác nhưng Hến không bao giờ để mục tiêu dưới điểm A. Kết quả là Hến không những tốt nghiệp hạng Honors mà còn ẵm luôn cái học bổng kẹp nách chơi 😎

Quay lại chuyện mình nhìn thấy cửa gỡ ở bên trên, trong 2 tuần đầu tiên, mình rải resume la liệt trên các trang tìm việc online, cuối cùng cũng có một chỗ gọi phỏng vấn. Nhưng đời thì thường không như mơ, hôm đó mình chuẩn bị rất kỹ: từ quần áo, giày dép cho tới tinh thần quyết thắng nhưng lại để quên mất 2 cái certificates về phục vụ rượu và an toàn thực phẩm ở nhà. Lúc sắp tới nơi thì mới nhận ra và tức tốc điện cho Hến bắt Uber lên đưa. Nhưng mình là người khá duy tâm nên mình tự cảm nhận được lần fail đó, kết quả là employeer không thèm nhìn mặt mình, không cho cơ hội phỏng vấn vì lí do cẩu thả, đến muộn giờ hẹn 2’.

Lúc đó mình cực kỳ thất vọng về bản thân, cảm thấy như mình không còn muốn làm thêm gì nữa vì mình kỳ vọng đến nỗi ngồi xem website của họ đến nát cả cái màn hình PC nhưng lại bị fail bởi một lỗi quá sơ đẳng.

Và tất nhiên người ở bên mình, động viên mình lúc đó lại là người mà ai cũng có thể đoán. Hôm đấy ngoài động viên, an ủi còn cho mình đi chơi 1 vòng subway xog mạnh dạn mua cả coffee để uống. Lý do mình nói “mua cả coffee để uống” cũng là vì Hến là một người cực kỳ trân trọng đồng tiền kiếm ra. Thời điểm đó bọn mịn cực kỳ tiết kiệm, tiết kiệm đến mức thức làm bài tập đến 2-3h sáng rồi sáng hôm sau lại dạy đi học từ 6h sáng(nhà cách trường 2h đi bus) nhưng đến cốc coffee Hến thèm Hến cũng không dám bỏ tiền ra mua để uống. Mình nhớ có rất nhiều hôm mình phải trả vờ là rất rất buồn ngủ để đòi mua coffee để 2 đứa uống chung.

Thế rồi cơ hội khác cũng đến với mình, khác với lần trước mình đã chuẩn bị cực kỳ chu đáo và Hến cũng nhờ anh trai Hến đưa mình tới đó cho chủ động thời gian.

Mình đã pass và được nhận vào làm tại 1 banquet hall khá nổi ở Vaughan. Việc cực kỳ đều, tiệc khá to và khách cũng khá lịch sự. Còn nhớ như in buổi training đầu tiên với một bạn gốc Phi tên là AJ. Đến bây giờ mình vẫn thấy mình cực kỳ may mắn khi được AJ training. Ông hướng dẫn mình từ cách cầm tray, lau dĩa, thu đồ ăn,…

CANADA CÓ CÔNG BẰNG NHƯ MỌI NGƯỜI NGHĨ?

Sau 2 buổi được training vs AJ mình gần như nắm được mọi quy trình. Tự tin ghép partner với bất kỳ ai, nhưng đây cũng là lúc mình cảm nhận được rõ nhất chuyện ma cũ bắt nạt ma mới, mọi người đừng tưởng rằng qua Canada mọi thứ sẽ công bằng, đời thì không bao giờ như mơ cả ạ 😍

Vì mình là “lính mới” nên gần như mặc định tiệc nào mình cũng phải làm ở far side cộng với việc nhiều bàn hơn những người làm lâu năm. Nhưng một lần nữa mình vẫn không bỏ cuộc. Mình chấp nhận hết tất cả và rồi lại một lần nữa Chủ là người nhìn thấy mình tích cực rồi dần dần tạo điều kiện cho thêm giờ. Lúc Chủ cho mình thêm giờ để ở lại chuẩn bị floor plan cho event sau cũng là lúc mình được dùng kiến thức trên lớp vào thực tế. Chủ (ông tên Ken, người Ý) để ý mình nhiều hơn, quan tâm hỏi han nhiều hơn, ông là người nhận ra mình chuẩn bị đĩa cực kỳ nhanh mà không hiểu lý do? 😂 Lúc ấy vừa cười vừa giải thích như troll rằng 33/3 = ? Và 1+1 = ?. Đến đây thì mình thấy tất cả mọi người đều tỏ ra khó hiểu nhưng mình từ từ bước lên máy(tất cả các loại đĩa phục vụ trong tiệc đều phải làm nóng, 1 tiệc có khoảng 3-4 turn bê đĩa với các loại đĩa khác nhau). Đầu tiên mình xếp 1 chồng 11 cái đếm thật cẩn thận không thiếu một chinh, sau đó 2 chồng còn lại mình không đếm mà lấy theo độ cao của chồng thứ nhất. Mình bất ngờ vì nghĩ rằng lý thuyết đơn giản này ai cũng biết nhưng họ làm bao lâu nay đều không để ý tới.

Từ đó mọi người đều làm theo cách của mình, thời gian line-up giảm, phục vụ cũng nhanh hơn và quan trọng là nhân viên không bị chảy mồ hôi và nóng tay như trước nữa…..

ĐI BỘ DƯỚI TUYẾT LÚC NỬA ĐÊM CHỈ VÌ $ HAY VÌ MỘT “ĐẶC ÂN” ?

Công việc này so với mình là ổn nhưng rào cản lớn nhất là giờ giấc. Mặc dù mình thích thêm giờ, được ở lại tới 2-3h sáng để kiếm thêm 1-2h làm việc nhưng đổi lại là có những đêm mùa đông đi bộ 3km dưới tuyết với cái lạnh thấu từng thớ thịt…

Bước xuống trạm subway luôn luôn là hình ảnh một mình đứng giữa 2 đường subway trống vắng, yên lặng không có một bóng người. Hôm nào xui hơn là về lúc 2h thì phải đợi tới 3h sáng(subway thường bảo trì 1h/ngày từ 2h – 3h sáng) thì lựa chọn duy nhất lúc này là nhắm mắt ngủ thiếp đi vì mệt! Có những hôm về đến nhà, đặt lưng lên giường là lúc 4:00am nhưng 8:00am lại phải thức giấc để 9:00am có mặt tại Nations để làm.

Hồi đó mình cực kỳ “thèm ngủ”, thèm đến nỗi mà cứ lên bus, subway là mình có thể ngủ được luôn. Cũng may hồi ấy có một ông em học cùng lớp, cứ lên bus là việc mình mình ngủ, tới hay chưa tới đã có em nó thức để lo cho mình. Mà ông em cũng không có lần nào là không thắc mắc “sao anh dễ ngủ thế? Ở nhà chị không cho anh ngủ hay sao mà cứ lên bus với em là anh lại không thể ngừng ngủ à? Thức nói chuyện đê, chém gió đê! 😂”. Nghĩ thì cũng khổ thân ông em nhưng mà thôi thì anh cũng kệ 😎

Hến có khuyên mình nghỉ rất nhiều lần nhưng mình vẫn muốn giữ. Giữ vì tiền là một chuyện nhưng chuyện xa hơn nữa là việc nhờ chủ ký giấy tờ thực tập vào kỳ 4. Vì nếu điều đó xảy ra, thứ mình nhận được hoàn toàn xứng đáng để đánh đổi những điều trên…..

Dần dần Chủ đối xử rất tốt với mình, luôn tạo điều kiện giờ cho mình hết sức có thể, đổi lại là mình cũng luôn có mặt những lúc Chủ cần người (ví dụ đơn giản như New year eve, các buổi sáng hoặc đêm weekday). Nhắc đến New Year Eve thì mình nhớ như in hôm đó có rất ít nhân viên, tiệc Year End Party của công ty này là tiệc lớn nhất mình từng được làm. Server bọn mình như muốn tắt thở vì quá nhiều task, quá nhiều đồ ăn nhưng đổi lại là $100 tiền Tips cũng thấy ấm lòng phần nào 😀. Hơn nữa nó còn là niềm an ủi cho mình cảm thấy đỡ tủi thân với bạn bè, người thân đang thi nhau check in ăn uống, tiệc tùng. Cũng có thể sẽ có nhiều người nghĩ mình ham tiền, không biết nghỉ ngơi tuy nhiên cái mình đang đánh đổi chi phí cơ hội này để lấy giấy xác nhận thực tập vào 4th semester.

Một điều may mắn hơn nữa là Chủ đã chủ động giúp mình hỏi một bạn gốc Phi đưa mình về sau mỗi buổi làm, đồng nghĩa với việc từ nay mình sẽ không phải đi bộ dưới tuyết, được về nhà sớm hơn. Lúc này mình càng vững tin vào việc luôn sống tích cực thì người tốt chắc chắn sẽ bên mình!

HỌC 3 SEMESTER , “NGHỈ” 1 SEMESTER CÓ THỂ TỐT NGHIỆP?

Khi đang được break sau 3rd Semester cũng là lúc mình sốt sắng nhất, mình bắt đầu hỏi thông tin của các bạn khoá trước để chuẩn bị giấy tờ thực tập. Bắt đầu đặt vấn đề với Ken và kết quả đương nhiên là Yes.

Tuy nhiên, trường mình yêu cầu những vị trí thực tập đều không có ở Hazelton, nhưng mình vẫn đánh liều quyết định TỰ DỰNG lên một vị trí KHÔNG CÓ THẬT. Nghe thì có vẻ hơi chống đối nhưng thực tế mình cũng phải đọc lại sách, slide của cả 3 semester vừa qua để tạo một vị trí cực sát với kiến thức cũng như yêu cầu từ trường.

Nhiều bạn khoá trc chia sẻ rằng đi thực tập KHÔNG LƯƠNG ở chỗ khác thì chỉ làm bốc xếp, setting floor plan, chân sai việc cực chán nản nên mình càng quyết tâm “” hơn.

Kết hợp xíu cách viết chuyên đề thực tập ở NEU + sự hậu thuẫn của Mr.Ken là cam kết giúp mình ký tất cả giấy tờ liên quan, vì mình nghĩ ông cũng muốn giữ mình ở đó làm việc.

Sau hơn 1 tuần chuẩn bị, research thông tin, viết content rồi submit lên cho trường thì mình nhận được thư approved. Niềm vui vô bờ bến cùng với lời động viên và niềm tự hào Hến dành cho mình là không thể tả nổi khi đó. 4th semester của chính thức trở thành “kỳ cày” của mình vì vừa có thể đi làm kiếm tiền, quan trọng hơn cả là có thể hoàn thành được chương trình học!

 

CÁI KHÓ LÓ CÁI “NHỤC”

Sau khi tốt nghiệp college cũng là lúc Covid ập đến, Hazelton bị đóng cửa, công việc ở siêu thị mình bị cắt giảm giờ làm. Mỗi tuần chỉ đi làm được khoảng gần 25-30h trong khi học phí của Hến thì vẫn phải đóng, tiền công nợ trước khi bọn mình qua đây vẫn còn.

Thay vì chấp nhận, chờ đợi dịch qua đi. Bọn mình cũng tìm thêm những việc khác nhưng đều không khả thi vì toàn xã hội đều bị lệnh lockdown.

Khi bọn mình vẫn duy trì công việc Cashier, mình thấy Chủ phải ra ngoài collect shopping cart và garbage ngoài trời thì mình đã chủ động ra giúp. Dần dần Chủ để mình làm.

Thật ra trong thâm tâm mình lúc đó hiện lên hàng chục, hàng trăm suy nghĩ: tại sao mình phải “nhục” thế? Nếu ở Việt Nam có bao giờ mình nghĩ mình sẽ làm công việc này? Mình đang làm cái quái gì thế này? Hay thôi mình không làm nữa? Ở nhà = không có tiền cũng được mà! Thế nhưng trong đầu mình lại luôn nghĩ về câu chuyện bố mình chia sẻ lúc nhỏ rằng: “đừng bao giờ xấu hổ với bất cứ công việc gì mà mình bỏ công sức ra lao động, lao động là vinh quang! Có thể cùng là một công việc này, cùng một vị trí ấy nhưng mỗi người sẽ có suy nghĩ và mục tiêu khác nhau. Ví dụ như 1 đoàn thương lái dắt ngựa đi thồ hàng. Có người sẽ nghĩ thồ mặt hàng này, người nghĩ thồ mặt hàng kia. Sau chuyến thồ hàng này có người dùng tiền làm cái này, người nghĩ rằng sẽ mua được cái kia, có người sẽ dành tiền tiết kiệm để đầu tư cái khác hay cũng có người đi để biết được đoàn thương lái vận hành ra làm sao để sau này quản lý cả một đoàn thương lái. Có thể vào thời điểm đó, hoàn cảnh đó mình làm vị trí này nhưng nếu mình có ý chí đi lên thì cơ hội ắt sẽ đến!”.

Hơn nữa bên cạnh mình luôn là Hến, em cũng chưa một lần xấu hổ vì yêu một thằng kéo xe và đổ rác như mình lúc đó. Mỗi bữa cơm em đều hỏi han, quan tâm:
“Anh có mệt không? Nếu anh mệt quá thì bọn mình nghỉ ngơi ở nhà cũng được.
Lúc nào nhiều xe thì gọi em ra giúp nhé!”.

Khi gặp những cô, bác khách quen thấy mình kéo xe, thùng rác ngoài trời lúc gió to hay mưa bão đó đều đặt câu hỏi tại sao nhưng mình cũng chỉ vui vẻ trả lời rằng: “dịch dã có việc làm có tiền là ok rồi ạ!”. Có nhiều cô quan tâm hơn còn ngỏ ý giới thiệu công việc khác cho mình nhưng lúc ấy không hiểu sao mình cứ phải đòi là có 2 xuất là một cho mình và một cho Hến nên mãi không có.

 

LƯỜI BIẾNG CHẲNG AI THIẾT, SIÊNG NĂNG AI CŨNG MỜI

Đúng lúc đó thì nhân viên bên trong(vegetables, fruit, frozen, grocery) đều nghỉ vì sợ dịch. Mình đã gặp Chủ và đặt vấn đề rằng mình và Hến có thể làm tất cả các vị trí nếu được làm thêm giờ và Chủ đồng ý cho bọn mình thử.

Ngày đầu vào bên trong làm, chủ nói Hến follow vợ Chủ , mình follow ông Chủ . Lúc đầu là vào hộ các bộ phận dọn hàng ra rồi Chủ bảo 2 đứa mình đi quét dọn khu vực ăn cơm của nhân viên. Cả 2 nghĩ cũng hơi “nhục” nhưng vẫn động viên nhau làm tiếp mà không bỏ về.

Sau nửa ngày, Chủ sắp xếp cho Hến qua bên Vegetable, mình qua bên Fruit làm việc. Với lợi thế làm Cashier từ trước cùng tác phong nhanh nhẹn. Mình và Hến bắt nhịp rất nhanh, biết tất cả các loại hàng hoá, công việc cứ đều đều trải qua. Chủ đều thấy rất hài lòng về thái độ và hiệu quả công việc của 2 đứa.

Tuy nhiên, bọn mình đều không biết nói tiếng Trung mà tất cả các nv bên trong đều là người Trung Quốc nên việc bị kỳ thị là không thể tránh khỏi. Mình còn rất rất nhớ những ngày đầu mọi người trong đấy khinh thường và kỳ thị mình. Nhưng một lần nữa, bọn mình vẫn không bỏ cuộc, vẫn động viên nhau là cứ có tiền là được.

Cả 2 đứa đều làm được việc nên chủ cho làm 7 ngày là điều đương nhiên nhưng bên cạnh đó cx kg ít lời xì xào rằng bọn mình được ưu tiên, không bị cắt giờ. Thắc mắc là thế nhưng mn cx đâu có biết bọn mình phải làm việc nặng, vất vả và bị kỳ thị đến nhường nào? Và đương nhiên chủ vẫn gạt bỏ mọi thắc mắc và cho bọn mình làm việc đều.

Nhiều giờ là thế, cv ổn định là thế nhưng đổi lại mình là ma mới nên việc bị bắt nạt là điều đương nhiên. Cùng một bộ phận nhưng những việc nặng, cần nhiều sức mọi người đều để cho mình và mình đều chấp nhận, không kêu ca than vãn

Có những buổi chiều 35 độ, mình phải đứng dán 2-3 pallet xoài. Nói không ngoa thì trên người mình không còn chỗ nào là không có mồ hôi, quần áo ướt như tắm, lưng thì mỏi vì phải cúi nhiều. Chưa kể là phải fill up mít vào những thùng lớn, mỗi thùng mít nhẹ nhất cũng là 30lb, mỗi lần fill up ít nhất là 40 thùng. Cuối ngày phải chọn mít thối để cắt miếng đem bán, có những hôm ban ngày làm mệt, chiều vẫn phải cắt mít đến tê tay.

Nhưng không vì thế mà mình nản, mình vẫn cố gắng, vẫn nỗ lực, mình thử cách làm này, rồi thử cách làm kia làm sao để vừa không phải mỏi lưng nhưng vẫn kịp tiến độ. Việc sử dụng forklift cơ hay điện mình cũng phải tự học, tự rút ra kinh nghiệm cho bản thân. Còn nhớ những ngày anh em ngồi nghỉ ngơi thì một mình mình lôi xe điện ra tập lái. Đến ngày hôm nay, nó đều hỗ trợ cho công việc của mình rất nhiều.

“NGỌC KIA CHUỐT MÃI CŨNG TRÒN,
SẮT KIA MÀI MÃI CŨNG CÒN NÊN KIM”

Đến khi nhân viên cũ bên Fruit muốn quay lại, mình đã xin chủ giữ mình ở lại phía trong và một lần nữa mình có thể làm bất kỳ bộ phận nào. Vậy là chủ quyết định cho mình qua bên Frozen.

Qua bên này thì cv đỡ hơn nhưng đổi lại là phải vào kho lạnh bốc xếp hàng hóa gọn gàng. Quản lý Frozen cũng nhận thấy mình nhanh nhẹn, chăm chỉ từ khi mình làm bên Fruit nên rất quý mình. Nói chuyện cùng mình những lúc rảnh, chia sẻ về gia đình của ông ấy rằng cũng có con chạc tuổi mình.

Tuy nhiên vì cách làm của quản lý bộ phận lúc đó quá cũ nên việc đẩy hàng không mấy hiệu quả. Có những ngày mình không có gì để fill up ra kệ hàng, cảm giác cực kỳ chán nản. Nhưng rồi mình lại tự nhủ bản thân phải tự kiếm việc để làm, không bao giờ được đứng một chỗ.

Mình tự lập checklist công việc hằng ngày: kiểm tra hạn sử dụng, sắp xếp hàng hóa ngăn nắp, phân loại yogurt theo chủng loại, vào kho xếp hàng. Từ đó quản lý cũng giao luôn cho mình tự phụ trách bên Dairy luôn, ông nói mình có thể tự quyết định on sale những mặt hàng nào sắp hết hạn.

Việc xếp hàng trong kho không chỉ để giết thời gian mà thay vào đó mình lại biết thêm tất cả các hàng hoá Frozen. Ngoài ra mình hay có thói quen tự đặt câu hỏi cho bản thân những thứ mình thấy xung quanh, ví dụ như tự nhẩm trong đầu xem loại hàng này tuần về số lượng thế nào, chủng loại ra sao, bán chạy hay chậm?? Chả ai ngờ những câu hỏi đó, những tích luỹ ngày đó lại rất hữu ích cho công việc và vị trí của mình bây giờ!

Khi Covid bùng nổ cao điểm nhất, quầy Deli có nhiều nhân viên bị nhiễm. Trước nguy cơ phải đóng cửa vì không đủ nhân viên thì thêm một lần nữa chủ nhờ mình qua bên đó để giúp.

Chỉ sau một buổi sáng training, mình biết làm hết tất cả các task bên đó. Quản lý bên Deli còn phải thốt lên với chủ rằng chưa gặp ai training nhanh như mình. Bà rất muốn giữ mình lại làm nhân viên nhưng quản lý Frozen chắc chắn cũng không muốn mất người. Sau hơn 3 tuần hỗ trợ Deli, quản lý bên Frozen một lần nữa gặp chủ nói chuyện để kéo mình về bên đó.

Lần này quay lại, quản lý Frozen giao thêm cho mình việc tự trao đổi thông tin, order, checklist credit với các salesperson bên dairy. Tất cả đều sử dụng tiếng Anh nên mình dễ dàng xử lý và hoàn thành. Thêm vào đó, việc receiving yogurt cũng là cơ hội để mình rèn luyện thêm cách receiving nhanh và khoa học.

Nhận thấy điều đó, quản lý của mình có nói với mình rằng mình có thể receiving luôn tất cả các hàng hoá bên department của mình kể cả khi ông đi làm hoặc off. Kể từ đó đến bây giờ mình dám khẳng định mình là receiver nhanh, chính xác và cẩn thận nhất, bất kể đồ gì short mình đều phát hiện. Đấy cũng là lý do đến tận bây giờ chủ cửa hàng không muốn ai ngoài mình receiving đồ của Department mình dù là nhỏ nhất.

Nói một chút về kinh nghiệm receiving, mình không bao giờ để ý số thứ tự trong invoice mà mình luôn check theo thứ tự từ trái qua phải hoặc từ trên xuống dưới. Cái gì nhìn thấy trc check trc, tránh trường hợp check xung quanh skid một lúc r loạn. Cách này cx là cách mình học được từ mẹ và bác của mình, hồi còn nhỏ mình là người chứng kiến mẹ mình nhận chục xe tải hàng nông sản mỗi ngày nhưng đều rất nhanh và chính xác.

 

“LUCK IS WHAT HAPPENS WHEN PREPARATION MEETS OPPORTUNITY”

Thật sự câu nói này rất đúng, nó đúng trong cả việc mình get PR lẫn vị trí Manager.

Ngay từ khi chuẩn bị dự định đi du học, mục tiêu của mình là tấm hộ chiếu Canada. Để chuẩn bị cho mục tiêu này, ngay từ kỳ học đầu tiên mình đã research các chương trình định cư cho du học sinh.

Chắc chắn sẽ có những người đặt câu hỏi rằng tại sao mình không tìm việc khác? Tại sao mình phải cố nhẫn nhịn và làm nhiều vị trí đến thế? Câu trả lời sẽ là: ngoài TIỀN, mình còn có dự định xin chủ ký cho mình giấy xác nhận công việc fulltime theo vị trí mà mình đã nghiên cứu từ trước 😎

Ngoài ra mình còn có lợi thế là bằng cấp đại học cùng kinh nghiệm làm việc tại VN nên giảm nhẹ được gánh nặng điểm IELTS. Vì thế trong khoảng thời gian ôn IELTS để thi mình vẫn đi làm 7 ngày. Tuy vậy, trong khoảng thời gian đó cũng có nhiều lúc rất nản cộng với việc đi làm về người oải và buồn ngủ. Thế nhưng bản thân mình cùng Hến không cho phép mình bỏ cuộc.

Mặc dù giờ làm của mình khá dài, opening lúc 9:00 am và closing lúc 8:30 pm nhưng thường mọi người sẽ được ngồi nghỉ ngơi từ 7:00 pm. Thay vì chọn cách nghỉ 1 ngày để học tiếng Anh, mình lựa chọn cách mang sách vở và tài liệu tới chỗ làm để tranh thủ học. Trên speaker ở chợ lúc nào cũng có tiếng radio cộng thêm tiếng mọi người nói chuyện nên rất khó để tập trung học. Nhưng rồi mình vẫn tự nhủ phải quyết tâm để khắc phục, không bao giờ được đổ lỗi cho ngoại cảnh. Và cứ thế mỗi ngày mình dành 1h buổi tối từ 7:00 pm – 8:15 để luyện listening và dành ra thêm 2h từ 9:00 pm – 11:00 pm để luyện reading, 11:00 pm – nhắm mắt ngủ quên để đọc bài mẫu và cấu trúc viết cho writing, 1 tuần cuối trước ngày thi để luyện đề speaking. Mặc dù kết quả không được cao như kỳ vọng nhưng cũng đủ để mình apply song song 2 chương trình: Express Entry và TRtoPR.

Nói một chút về chữ “OPPORTUNITY” thì đợt đó do ảnh hưởng của dịch COVID nên chính phủ ưu tiên cho những người inland. Vì vậy, điểm Express Entry cũng hạ thấp hơn so với bình thường còn TRtoPR là chương trình dành riêng cho sinh viên đã tốt nghiệp mà vẫn có công việc ổn định. Nếu không có sự “PREPARATION” là quyết tâm duy trì việc học để tốt nghiệp và khắc phục mọi lý do để ôn IELTS, duy trì công việc thì liệu “LUCK” có thật sự tới?

Còn đối với công việc, “OPPORTUNITY” là việc manager cũ của mình quit job. Sau đó chủ là người trực tiếp vào làm việc cùng mình khoảng 1.5m, mời một Manager mới tới thử việc 2 tuần. Nhưng quyết định cuối cùng vẫn là dành cơ hội đó cho mình. 

Trong mắt tất cả mọi người khi đó chắc chắn là sự hoài nghi, kỳ thị bởi mình vừa là người Việt Nam đầu tiên trong hệ thống 7 cửa hàng, vừa là người có tuổi đời trẻ nhất mà quan trọng hơn cả là không thể giao tiếp tiếng Trung. Tuy nhiên, chủ có nói lại với ông anh làm bên fruit department rằng:

“Tao muốn để cơ hội đó cho Hoan và tao tin Hoan có khả năng làm được. Tính cách nó hoà đồng, vui vẻ nên sẽ không bao giờ có chuyện nổi nóng trong công việc hay với nhân viên. Hơn nữa, từ khi mở cửa hàng này ra tao chưa từng thấy ai làm việc tỷ mỷ và trách nhiệm bên Dairy như Hoan. Rất ít khi hàng bị quá hạn, mà những cái đấy đem lại rất nhiều lợi nhuận cho cửa hàng”

PREPARATION:

Ngay tới thời điểm hiện tại mình vẫn không ngờ những gì mình rèn luyện, chăm chỉ hằng ngày lại là một sự chuẩn bị “hoàn hảo “ đến vậy. Thời gian làm việc trực tiếp với chủ có lẽ là thời gian chủ nhìn rõ khả năng của mình nhất.

Mình hiểu và nhớ sản phẩm đến mức khi vào kho lấy hàng luôn là 2 bàn tay trắng thay vì checklist dài cả trang như những người khác(ngay cả chủ cũng phải dùng checklist và luôn hỏi mình m nhớ thật không? 😆).
Việc mình tự đặt câu hỏi trong lúc bốc hàng cũng giúp mình nắm được tất cả các mặt hàng bán chạy, chủ đạo.
Việc mình receiving mỗi tuần cx cải thiện cho mình tốc độ và tính chính xác.
Việc mình deal với các salesperson bên dairy cũng là tiền đề để mình làm việc với các salesperson bên frozen.
Di chuyển forklift cơ hay điện nhuần nhuyễn để sắp xếp, di chuyển pallet trong kho dễ dàng.
Hay đơn giản chỉ là những câu chuyện vui mình giao tiếp với đồng nghiệp cũng trở thành lợi thế
……

Nếu tất cả những ngày làm việc chán nản vừa qua mình không rèn luyện, không có sự “PREPARATION” thì liệu “LUCK” có HAPPEN?

JOB JOURNEY:

Cashier(part-time) Cashier(full-time) – Server – Collect Shopping Cart & Garbage – Fruit Department – Frozen & Dairy Department – Deli Department – Frozen & Dairy Managers.

Mình đã trải qua 8 vị trí khác nhau đồng nghĩa với việc ít nhất 8 lần mình phải nỗ lực, kiên trì. Không con đường nào trải toàn hoa hồng cả, nếu có là hoa hồng thì hiển nhiên là sẽ có nhiều gai và rất nhọn! Nhưng một lần nữa mình nhắc lại, đích đến của mình chưa phải là đây vì với mình nó mới chỉ là cột mốc đầu tiên mình có được trên đất Canada. Hãy cứ là phiên bản tốt hơn của ngày hôm nay!

WHAT YOU PUT IN IS WHAT YOU GET OUT

Thật sự mình cảm thấy hạnh phúc khi nhìn thấy những cố gắng, nỗ lực của bản thân được trả công có phần xứng đáng. Tuy nhiên, mình là người không bao giờ muốn ngủ quên trong men cay chiến thắng. Mình luôn muốn nỗ lực để ngày mai sẽ tốt hơn ngày hôm nay.

Vì thế khi nhận được cơ hội này vào tháng 5/2021, mình thật sự trân trọng và tâm huyết vào nó. Những người làm việc cùng mình sẽ cảm nhận được cái “TÂM” ở trong bất kỳ quyết định hay sự lựa chọn của mình.

Cụ thể hơn, ở vị trí này mình được thỏa đam mê ứng dụng tất cả kiến thức mình đã học được ở NEU lẫn CENTENNIAL, hơn nữa là máu kinh doanh được thừa hưởng từ những người đã sinh thành ra mình.

Việc đầu tiên mình làm là lên outline cho từng section, phân loại hàng hoá theo flow mà mình tính toán. Ví dụ là cùng một loại hàng hoá đó nhưng nếu ở vị trí khác sẽ không bán được nhưng nếu nó vào flow mà mình tính toán trước thì chắc chắn sẽ bay. Kết quả là outline mới của mình thay đổi 80-90% so với outline cũ. Hơn nữa mình còn tự design những tấm standee giúp khách dễ dàng hơn trong việc tìm kiếm => lý do đơn giản từ việc phân tích hành vi và thói quen cũng như tâm lý của khách hàng khi tìm hoặc đi shopping. Mình phân tích đến mức là tủ lạnh này khách sẽ đi qua nhiều, tủ lạnh này khách chỉ đi lướt qua hay thậm chí là đi rất vội…. Ngoài ra thanh lọc danh mục sản phẩm cũng là một trong những việc làm cần thiết. Hơn thế nữa, mình sử dụng nhuần nhuyễn chiến thuật PUSH – đẩy và PULL – kéo cho danh mục weekly special. Còn rất nhiều chiêu mình không tiện chia sẻ vì nó là signature của mình 😍

Có một salesperson chia sẻ với mình rằng: họ cảm nhận được mình làm việc bằng cả trái tim từ cách mình sắp xếp, tính toán, làm việc và nhất là “mặc cả” 🤣. Nhưng thật lòng mà nói mình cũng hơi “nghiện” cảm giác nhìn thấy hàng mình bán chạy, doanh thu tăng,…

Và chỉ sau 2 tháng kết quả trả lại mình thì hơn cả mong đợi. Chủ nhắn tin riêng động viên mình rằng đang làm rất tốt và tất nhiên không ngần ngại tăng lương cho mình. Nhưng để nói về niềm tự hào lớn nhất đối với chủ về mình là đợt Christmas và tết Nguyên Đán. Có thể đó cũng là lần đầu tiên những người làm ở đó thấy độ push sale của mình mạnh đến nhường nào. Nhiều đến mức mà team mình fill hàng ra không kịp mặc dù đã có thêm sự hỗ trợ từ chủ.

Mình cũng dễ dàng nhận thấy sự tự hào hiện lên mặt chủ lúc đó vì nó như lời khẳng định, minh chứng rõ ràng nhất cho sự lựa chọn sáng suốt của ông ấy khi để cơ hội đó cho mình!

Điều mình thấy hạnh phúc hơn cả là có những người anh em sát cánh bên mình. Chưa từng có một người nào sau khi làm việc với mình phải thắc mắc hay không hài lòng về mình. Mình luôn đặt lợi ích của anh em lên hàng đầu, miễn sao đảm bảo công việc theo quy trình và mục tiêu của cả team. Có những người em khi nghỉ rồi vẫn nói rằng khi làm với anh thì ngoài tiền ra em còn học được nhiều cái khác.

 

Mình cũng chưa từng làm khó một ai mà đổi lại là ủng hộ, tâm sự về con đường và sự lựa chọn của các em. Đã có duyên gặp nhau thì đối với mình luôn là giúp hết mức có thể, chia sẻ hết khả năng. Luôn luôn mong muốn các em sau khi làm việc cùng mình thì mức độ hoàn thiện trong từng công việc là Apple chứ không phải Xiaomi. Kết quả là mình có những mối quan hệ với nhân viên cực kỳ tốt, các em vẫn liên lạc xin ý kiến trong tất cả mọi quyết định lớn nhỏ. Mình cũng sẽ chả bao giờ yêu cầu hay mong các em phải đền đáp hay nhớ tới những gì mình đã làm, chỉ cần các em thành công là mình đã cảm thấy hãnh diện rồi!

 

PR, MANAGER, NEW CAR, MONEY IS THE PROUDEST?

Nhiều người cho rằng mình của hiện tại đã có tất cả? Rằng mình thay đổi này kia nhưng mình xin khẳng định tất cả những thứ trên đều không phải là thứ mình tự hào nhất!

Điều tự hào và quan trọng nhất đối với mình chính là việc mình có một người đồng hành, luôn kề vai sát cánh, động viên mình tiến lên mỗi ngày. Người đó chính là Hến!

Không một thành quả, bước tiến nào của mình mà không có sự support từ em. Em luôn là người lắng nghe, khuyên nhủ, cùng mình cố gắng mỗi giây, mỗi giờ, mỗi ngày, mỗi tháng, mỗi năm….

Tất nhiên cũng không tránh khỏi những lần cãi vã, bất đồng quan điểm hay thậm chí có cả ý nghĩ dừng lại, nhưng sau tất cả quan trọng nhất vẫn là việc chúng mình cùng nắm tay nhau tiến về phía trước.

Mình chắc chắn không phải là người đàn ông giỏi nhất trên thế giới này, nhưng mình sẽ luôn cố gắng hết sức để trở thành người đàn ông mang tới hạnh phúc nhất thế giới cho em 😜

 

ĐI THẬT XA ĐỂ TRỞ VỀ?

Chắc hẳn nhiều người sẽ thắc mắc về ý nghĩa về tiêu đề của note vì đây là tiếng dân tộc Tày/Nùng. Lý do mình muốn để tiêu đề đó là chưa một lần nào mình xấu hổ hay tự ti khi chia sẻ mình là người dân tộc thiểu số hay sinh ra trong mảnh đất nghèo khó (1 trong 64 huyện nghèo nhất Việt Nam) thay vào đó là động lực để mình phấn đấu mỗi ngày.

29 mùa bánh chưng – 16 mùa bánh chưng = 13 mùa bánh chưng xa quê; thật sự càng đi nhiều, đi xa thì càng thấy nhớ, thấy yêu quê hương mình hơn. Bản thân vẫn luôn ấp ủ một ngày nào đó nếu có cơ hội, có đủ trải nghiệm, có đủ khát khao sẽ được cống hiến cho quê hương!

Share this post

Comment (1)

  • Thảo Reply

    Anh đã làm rất tốt, 8 năm qua vài dòng chữ nhưng em cảm nhận đc sự cố gắng của 2 người, đồng thời cũng học hỏi đc nhiều thứ. Chúc 2 bạn trẻ mãi hạnh phúc nhé!

    March 22, 2022 at 7:19 pm

Leave a Reply

Your email address will not be published.

Hotline: +842093984666
Chat Facebook